|
Tính đến năm 2004, tôi
đă thực hành Pháp Nhịn Ăn đúng 30 năm. C̣n thời gian phổ biến
phương pháp này bằng sách, báo, tổ chức nói chuyện và mở lớp thực hành cũng vừa
được 3 năm. Tôi không nói về việc phổ biến phương pháp này. Tôi chỉ nói về kết
quả đạt được sau 30 năm tu tập của tôi lấy nền tảng bằng phương pháp Nhịn
Ăn được Thiền Sư Thiên Trúc Đảo truyền dạy trực tiếp cho
tôi từ năm 1974. Nhứt là tôi viết những lời này sau khi tôi Nhập Thất
14 ngày. Đây là đợt Nhập Thất dài lần thứ 10 của tôi. C̣n các lần Nhập Thất ngắn từ 3 đến 7 ngày th́ không sao kể hết được. Sở dĩ tôi phải viết bài
này v́ tôi vốn là một tín đồ Phật Giáo Ḥa Hảo, một Trị Sự Viên cấp Trung Ương,
một Phật Tử. Mà đă là một Phật Tử, một con Phật th́ không được mắc bịnh keo xẻn,
tức là bịnh ích kỷ, không được phép giữ những ǵ ḿnh biết. Nhiều lần trong các
sách xuất bản của tôi, tôi nhắc đi nhắc lại rằng sở dĩ tôi biết được, học được Pháp Nhịn Ăn v́ tôi bị nhiều chứng bịnh nan y bất trị như : mất ngủ, viêm gan, loét bao tử nặng (dạ dày ). Tôi cũng đă nói rằng nhờ
hành Pháp Nhịn Ăn, tôi chữa lành được hết các bịnh oái ác này và
sống khỏe mạnh từ năm 1974 đến nay. Tôi không c̣n lệ thuộc thuốc men nữa, thỉnh
thoảng chỉ dùng thuốc bổ tỳ và thận bằng thuốc bắc mà thôi. Nếu ai có nh́n thấy
thể trạng của tôi th́ thấy rơ tôi không có dư mỡ ở bụng, huyết áp luôn luôn ổn
định trong khoảng từ 120/70 đến 125/75, nhịp tim từ 75 -85 . Ăn ngủ rất b́nh
thường, sức khỏe tốt, tôi sống luôn luôn lạc quan, yêu đời dù đang ở độ tuổi 60,
70. Tôi chắc chắn tránh được bịnh tai biến tim, tai biến năo là căn bịnh nhiều
người có tuổi mắc phải. Về tuổi tác, sức khỏe
thể chất và tinh thần, tôi đă gặt hái khá mỹ măn nhờ Pháp Nhịn Ăn,
không sao có thể tính được bằng tiền. Nhưng vấn đề không chỉ dừng lại ở đây. Con
người đă có Sinh phải có Tư. “Sinh, Già, Bịnh,
Chết” là định luật hằng hữu, bất biến, không ai vượt qua được. Vấn đề
hết sức quan trọng của con người là chết như thế nào ? Chết hay
Ra Đi ? Hai ư niệm này khác nhau hoàn toàn.
Ngay khi tôi vừa tṛn
20 tuổi theo học trường Sư Phạm tại Long Xuyên, tôi đă được thầy Hồ Văn Kỳ Trân,
con cụ Hồ Biểu Chánh, một nhà văn nổi tiếng miền Nam, kể về cái chết của cụ.
Thực ra cụ Ra Đi, chứ không phải Chết. Với phong
thái b́nh thản cụ dặn ḍ con cháu xong, cụ nói : “Je suis prêt à mon
voyage”( Tôi sẵn sàng để đi du lịch). Sau đó, cụ lên giường nằm và nhắm
mắt lại. Cụ thật sự Ra Đi, chớ không phải Chết một
cách oằn oại trong bịnh hoạn và khổ đau. Lớn lên, khi t́m hiểu kinh sách Phật
Giáo, tôi lại thấy gia đ́nh ông Bàng Long Uẩn bên Trung Hoa cũng Ra Đi chớ không phải Chết. Rồi khi làm việc trong Ban Trị Sự Trung
Ương giáo hội PGHH, tôi lại được biết nhiều tín đồ cư sĩ Phật Giáo Ḥa Hảo, hết
sức tỉnh táo và sáng suốt lúc lâm chung. Nhiều người biết được cả ngày Ra
Đi, nhiều người Ra Đi có những điềm lạ xuất hiện. Rồi mới
đây ở Mỹ ông Việt Định Phương cũng đă sưu tầm công bố nhiều trường hợp văn
sanh lưu xá lợi. Văn sanh tức không phải là Chết. Văn sanh tức
là sanh về một cơi khác. C̣n Chết th́ không biết đi đâu. Vấn đề vừa nói quả thật
đă gieo sâu vào ḷng tôi ngay từ độ tuổi 20. Măi đến nay, nó vẫn c̣n là vấn đề
mà tôi đang chú tâm theo đuổi và t́m kiếm. Đối với tôi, mọi sự trên thế gian này
đều là hư ảo, vô thường. Danh vọng, quyền thế, tiền bạc đến đâu cũng không giải
quyết được việc “ Sinh Tử”. Điều lớn lao nhất của kiếp sống là : Ra Đi An Lành. Nhưng làm sao để đạt được Tôi chiêm nghiệm măi về vấn
đề “ Sinh Tử”. Sau nhiều lần Nhập Thất 7 ngày, tôi bỗng như bừng
sáng khi nhớ lại Đức Phật đă Thiền Định và Nhịn Ăn suốt 49 ngày dưới cội Bồ Đề.
Đức Chúa Giê-Su đă Nhịn Ăn 40 ngày. Hai bậc đại thánh nhân của nhân loại đă nhờ Nhịn Ăn hay nói cách khác là đă dùng Pháp Nhịn Ăn
từ lâu để khám phá việc Sinh Tử. Tại sao ta không noi gương các vị.
Tại sao ta cứ lúng sâu vào thói quen cố hữu là Ăn và Ăn Ngon, Ăn Bất Tận,
không có lúc dừng. Hai hàm răng cộng với con ma tham ăn đă
làm ch́m đắm hàng trăm triệu người trên thế gian này để cuối cùng Chết trong oằn oại khổ đâu ! !!
Có thể nói tôi đă giác ngộ kể từ các suy nghĩ này và quyết chí
Hành Pháp Nhịn Ăn cho suốt cuộc đời ḿnh. Quả thật, tôi không hoài công.
Tôi đă thu đạt nhiều lợi ích không sao nói hết được bằng lời. Nhứt là sau kỳ Nhịn Ăn 14 ngày từ ngày 15-10-04 đến 30-10-04. Sau khi hướng dẫn khóa
43 tại Nam Cali Nhịn Ăn 4 ngày, tôi tiếp tục thêm 10 ngày nữa. Và hôm nay, ngồi
viết những ḍng này là ngày thứ 14 của Kỳ Thất dài lần thứ 10. Kỳ Thất dài lần
này đă cho tôi nhiều giải đáp về sự Ra Đi B́nh An. Tôi sẽ tiếp tục
mỗi năm 2 lần 14 ngày và quyết chí khám phá cho bằng được Sự Ra Đi
chứ không phải là Chết. Một dịp thuận tiện nào đó, tôi sẽ tổ chức
một buổi thảo luận công khai về đề tài này. Lúc đó, chúng ta sẽ có dịp trao đổi
nhiều hơn. Tôi chưa muốn tŕnh bày chi tiết các điều tôi đă nhận được trong bài
viết này, tôi chỉ muốn gợi ư mà chưa muốn đi sâu vào một vấn đề lớn lao như thế
bằng lời văn v́ “Đạo khả đạo, phi thường đạo”. “Danh khả
danh, phi thường danh”.
Mong rằng đọc xong bài
viết này, tất cả mọi người chúng ta, nhứt là các bậc trung niên và cao niên hăy
dành ra đôi phút suy tư để kịp thời t́m đường Ra Đi, chứ không
phải là cứ phó mặc cho Cái Chết khổ đau sẽ đến với ḿnh.
|